Niềm vui của bà: Truyện tranh : 2-6 tuổi.- (Chuyện kể cho bé hiếu thảo)
SÁCH THIẾU NHI
Số phân loại: 8.959.223
Tác giả: NHIỀU TÁC GIẢ
Nhà xuất bản:
Kim Đồng
Năm xuất bản:
2025
Đơn giá: 8500
Biểu ghi:
8.959.223
Niềm vui của bà: Truyện tranh : 2-6 tuổi.- (Chuyện kể cho bé hiếu thảo)| NHIỀU TÁC GIẢ. – Kim Đồng, 2025. –
Tình trạng bản sách tại thư viện
Tổng số bản:
10
Sẵn sàng mượn:
10
Đang đăng ký:
0
Đang mượn:
0
| # | Số ĐCKB | Trạng thái | Tình trạng sách |
|---|---|---|---|
| 1 | TN.02515 | Có sẵn | Bình thường |
| 2 | TN.02516 | Có sẵn | Bình thường |
| 3 | TN.02517 | Có sẵn | Bình thường |
| 4 | TN.02518 | Có sẵn | Bình thường |
| 5 | TN.02519 | Có sẵn | Bình thường |
| 6 | TN.02520 | Có sẵn | Bình thường |
| 7 | TN.02521 | Có sẵn | Bình thường |
| 8 | TN.02522 | Có sẵn | Bình thường |
| 9 | TN.02523 | Có sẵn | Bình thường |
| 10 | TN.02524 | Có sẵn | Bình thường |
Mô tả chung
“Niềm vui của bà” là kiểu truyện nhỏ xíu mà chạm đúng tim.
Bà không cần gì to tát. Không phải quà đắt tiền, không phải lời hoa mỹ. Niềm vui của bà đơn giản đến mức đôi khi người lớn còn… quên mất: chỉ cần có con cháu bên cạnh là đủ.
Trong truyện, bà sống chậm rãi, làm những việc quen thuộc, nhưng ánh mắt luôn sáng lên mỗi khi có tiếng cười trẻ con vang lên trong nhà. Có thể là một bữa cơm đông đủ, một lần bé nhỏ chạy lại ôm, hay chỉ là được nghe gọi “bà ơi” thôi cũng đủ làm bà vui cả ngày.
Nhưng truyện không tô hồng quá mức. Nó nhắc nhẹ: thời gian không đứng yên. Bà già đi, còn mình thì cứ lớn lên, bận rộn, đôi khi quên mất cái niềm vui rất “rẻ” mà lại rất quý đó.
Bà không cần gì to tát. Không phải quà đắt tiền, không phải lời hoa mỹ. Niềm vui của bà đơn giản đến mức đôi khi người lớn còn… quên mất: chỉ cần có con cháu bên cạnh là đủ.
Trong truyện, bà sống chậm rãi, làm những việc quen thuộc, nhưng ánh mắt luôn sáng lên mỗi khi có tiếng cười trẻ con vang lên trong nhà. Có thể là một bữa cơm đông đủ, một lần bé nhỏ chạy lại ôm, hay chỉ là được nghe gọi “bà ơi” thôi cũng đủ làm bà vui cả ngày.
Nhưng truyện không tô hồng quá mức. Nó nhắc nhẹ: thời gian không đứng yên. Bà già đi, còn mình thì cứ lớn lên, bận rộn, đôi khi quên mất cái niềm vui rất “rẻ” mà lại rất quý đó.